Vợ ơi… làm sao anh dám nói lời xin lỗi em!

Vợ ơi!
Chỉ cần nghĩ đến em thôi là trái tim anh lại quặn thắt. Phải làm sao để anh có đủ dũng khí để đối diện trước em và nói lời xin lỗi?

Tôi và vợ kết hôn được 3 năm, cuộc hôn nhân bắt nguồn từ tình yêu thời đại học. Sau 5 năm, chúng tôi đến với nhau bằng sự ủng hộ của gia đình hai bên và có một đám cưới hơn cả mong đợi. Cứ ngỡ hạnh phúc trong tầm tay mà nào ngờ những cơn sóng ngầm cứ vô tình ập tới.

Xét về gia cảnh, hai nhà chúng tôi không có sự khác biệt. Vợ tôi là một người phụ nữ hiền lành, có công ăn việc làm ổn định. Tuy không quá đảm đang nhưng cô ấy cũng là người biết chăm lo cho gia đình. Thời gian đầu, gia đình tôi cũng rất thương cô ấy nhưng rồi không biết từ khi nào mà những điều ấy lại phai nhạt đi dần. Sau gần hai năm kết hôn, chúng tôi vẫn chưa có được trái ngọt dù không hề sử dụng biện pháp phòng tránh nào.

Gia đình hai bên cũng thường xuyên giục hỏi, hàng xóm làng giềng thì cũng câu ra câu vào. Mỗi lần có giỗ chạp hay đám hiếu hỉ gì là họ hàng cũng bàn ra tán vào việc con cái của hai vợ chồng tôi. Tôi thì tặc lưỡi kệ đi em, nhưng vợ tôi thì không như vậy. Cô ấy để ý đến từng lời xì xầm của mọi người xung quanh, có những khi tự ngồi khóc một mình. Nhiều lúc vô tâm, tôi lại quát “Em hay nhỉ, người ta nói thì kệ đi, nghĩ làm gì” thì cô ấy cũng chỉ lẳng lặng đi ra chỗ khác.

Rồi thời gian gần đây, nhìn những gia đình đồng nghiệp khác có đứa nhỏ, đứa lớn, tôi cũng bắt đầu suy nghĩ. Phải chăng cũng như lời hàng xóm hay nói với mẹ tôi mỗi khi không có mặt cô ấy: “Con dâu chị mông nhỏ, người gầy thế kia thì khi nào mới có bầu được?”; “Này bảo nó đi khám đi, nhỡ không đẻ được thì còn tính đường khác đi chứ”; “3 năm rồi mà không đẻ được thì khéo chị phải kiếm vợ hai cho thằng H rồi đấy”. Lâu dần những câu nói mà mẹ truyền đạt lại cứ ám ảnh trong đầu mỗi khi tôi thấy những gia đình nhỏ khác.

Chẳng hiểu sao, tôi không những không bảo vệ vợ mình trước những câu nói ấy như trước nữa mà cũng này sinh nghi ngờ. Dù rất yêu vợ nhưng tôi cũng khao khát có được một đứa con thơ. Tôi nhiều lần bảo vợ đi kiểm tra, rồi nghe lời mẹ bảo cô ấy uống đủ loại thuốc dân gian nhưng hình như cũng không có tác dụng gì. Rồi nhiều lần chúng tôi cãi nhau chỉ vì tôi nghi ngờ cô ấy đi khám ở những nơi không uy tín nên kết quả không ra được gì bất thường. Rồi mẹ cũng bắt đầu nói ra nói vào khiến cô ấy khóc rất nhiều, không hiểu sao tôi cũng không bận tâm mà an ủi như xưa. Tôi thấy không khí ngột ngạt và chẳng muốn bước về nhà.

Rồi đỉnh điểm là ngày mà tôi uống rượu say về muộn. Nhìn thấy vợ đang ngồi chờ mình mà tôi lại thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết, tôi trách móc cô ấy tại sao lại không thể cho tôi một đứa con, tại sao lại để nhiều người nói ra nói vào đến thế. Nhìn thấy vợ lại khóc, tôi ức chế đến mức đẩy ngã cô ấy và còn nói “chẳng lẽ em muốn anh phải gửi một đứa con bên ngoài?”. Và đêm đó, cô ấy đã quyết định rời đi.

Một tuần liền tôi chỉ biết chìm trong men rượu để quên đi cái cảm giác không thể diễn tả. Tôi trách vợ mình ích kỉ và chỉ biết ủy mị. Rồi, trong một lần rủ ông bạn từ miền Nam ra nhậu giải khuây, tôi mới hiểu ra được vấn đề. Sau khi lắng nghe câu chuyện ấy, thằng bạn tôi đã chửi tôi rất nhiều:

  • Mày có yêu cô ấy không?
  • Yêu
  • Thế sao mày không tin cô ấy?
  • Tao tin… nhưng…
  • Tin thì không có nhưng, thế mày đã bao giờ nghĩ là do mày chưa?
  • Mày điên à, tao khỏe mạnh, đều đặn thế làm gì có thể?
  • Người điên phải là mày, chẳng có gì là không thể. Thời đại nào rồi mày còn nghĩ là do đàn bà.
  • Tao…. tao không tin….

Tôi bỏ về ngay sau cuộc nói chuyện đấy. Nhưng rồi, nghĩ đến những giọt nước mắt của người phụ nữ mình yêu, nghĩ đến câu nói của bạn mình, tôi lấy hết dũng khi đi kiểm tra. Và kết quả đúng là vậy! Sự thật sau khi xét nghiệm tinh dịch đồ, tất cả các chỉ số của tôi đều không ổn, khả năng thụ thai < 5%. Tôi sững sờ nhưng hơn hết là cảm giác đau đớn vì những lời nói gây tổn thương cho người vợ của mình. Sự vô tâm và định kiến cổ hủ của mình đã đẩy cô ấy đi xa hơn. Giờ ân hận cũng đã muộn màng rồi phải không?

Tôi không biết phải làm sao để đối diện với cô ấy, để xoa dịu nỗi đau mà cô ấy phải gánh chịu. Là lỗi do tôi, nhưng làm sao để nói lời xin lỗi ấy với cô ấy đây? Làm sao để cô ấy có thể trở về, đồng hành cũng tôi trên hành trình tìm kiếm con yêu?

Nguồn: http://tinhchathau.com.vn